30 thg 7, 2008

Thư xưa!

Hồi học trò viết thư không biết mệt, có ngày nhận gửi 3-4 lá. Hòm thư 1 tháng đã không còn chỗ chứa…giờ thì cao tay lắm spam yahoo, thân thiết lắm cũng là email vài chữ!

Thư xưa!

Thư xưa mực tím nét còn run
Em gửi cho tôi những thẹn thùng
Gửi nhớ mong vào trang giấy trắng
Để chữ nhập tràn nỗi nhớ nhung

Thư xưa màu lá nét mộng mơ
Em bảo mười năm em vẫn chờ
Anh mãi bộn bề danh với lợi
Để em vò võ cảnh bơ vơ…

Thư xưa còn đó … chỉ người xa
Em giờ là vợ của người ta
Giấy cũng ngả màu, khung chữ úa
Ôm đống thư lòng…ngẫm chuyện qua

Bỗng thoáng ngập ngừng chuyện thư nay
Vài câu nhắn nhủ chẳng thèm hay
Yahoo sáng nick không thèm hỏi
Thật thế sự đời quá đổi thay…

Trích:
Nguyên văn bởi thư xưa
Ngày…tháng…năm 2001

Em yêu!
Anh đã đi bao nhiêu ngày rồi em nhỉ? Hôm nay trời xanh mây trắng, nắng hồng hồng, anh ngồi nhìn mây, nhìn trăng nhìn sao, nhìn mặt trời…túm lại là đang xem tranh chứ ban ngày làm gì vừa có mặt trời và trăng sao. Anh nhớ em, nhớ những lúc ăn em, em giành mút sạch chừa cho anh mỗi chiết que lạnh lùng buốt giá!...

Dạo này em khoẻ không? Con Milu anh gửi em nuôi lớn chưa? Nó có làm em thức giấc không?(như anh hay làm ý mà). Còn 2 năm nữa là anh ra trường, nhưng với đà nợ tín chỉ thế này thì có lẽ 4 năm anh mới ra trường em ạ! Mà dạo này em học hành ra sao, có thằng nào dòm ngó gì không? Nếu nó có tán tỉnh thì em đừng em nhé! Mình phải”tiên hạ thủ vi cường” tán nó trước…
Anh vẫn bình thường như mọi…khi, số ký giảm 2..lạng. Không giảm mới lạ, rau muống luộc xanh nồi, anh ăn hoài rồi người mình nhìn như cọng rau muống. Tụi bạn anh ngày càng hư hỏng, suốt ngày nhậu nhẹt. Chỉ có anh của em là chăm ngoan, chỉ biết đèn sách.. (Vở thì anh đã đem cho nó lau tay khi ăn món gà nướng hôm qua rồi.).

( đoạn này dài quá không nhớ, gần 10 năm roài còn gì!)

Thôi cuối thư chúc em mạnh giỏi, nhớ viết lại cho anh nhé em yêu!
Mong em!
Anh của em!

25 thg 7, 2008

Đêm Trắng

Đêm rất dài và người rất cô đơn

Mưa rả rích…điện chập chờn chớp tắt

Ánh đèn khuya mấy sợi vàng hiu hắt

Có một người ngồi chong mắt đợi mong…


Đêm rất dài … mưa tạnh…ánh trăng trong

Vài chiết lá bay vòng lơi lã chã

Gió đâu đây thoảng mùi hương rất lạ

Chợt thẩn thờ..mong quá một vòng tay


Đêm rất dài…chìm ngập giấc nồng say

Mơ một lối thiên đường…vòng tay rộng mở

Giã biệt trường xưa…giã từ cặp vở

Em bước vào đời…đêm trắng.. nhớ ngày xưa..

4 thg 7, 2008

Chuyện bến Giáng hương!

Kể rằng ngày ấy ở làng bên
Bến đò mỗi dạo khách vắng tênh
Một cô gái trẻ trầm mình xuống
Rồi chẳng bao giờ cô nổi lên...

Từ ấy người ta nghe mỗi khuya
Hình như ai khóc thật nảo nề
Khách đò dạo ấy thưa qua lại
Bỏ bến đò hoang thật thảm thê...

Một dạo tôi nàng ra tắm sông
Một dòng bàn bạc nước trong trong
Đột nhiên nàng hét lên kinh hãi
Mất hút bặt tăm ...khuất xuống dòng

Tôi lặn cũng tài bơi cũng hay
Ra là dòng ấy có nước xoay
Nên cố la lên cho hàng xóm
Tìm giúp cho tôi mấy sợi dây

Và rồi cũng kéo được nàng lên
Người đã chìm sâu mộng cõi trên
Dung nhan tím tái rời tôi mãi
Bến đò huyền thoại lại nổi tên

Bến đò ngày ấy có cầu xây
Thi thoảng tôi thường qua chốn đây
Nhớ người xưa cũ lòng tê tái
( hình như người ấy ở quanh đây!)

03.07.08

Bến Giáng Hương thuộc lưu vực sông Cái-Nha Trang, cách biển 5km về phía tây

Chuyện xưa ơi là xưa, 7 hư 3 thực. Bến đò ma Giáng Hương một thời nổi tiếng, bao nhiêu chàng trai cô gái đã ra đi! Giờ nhớ lại còn rợn rợn!

1 thg 7, 2008

Em là ai!

Em là ai!

Là hoa hay là nắng!?

Em theo tôi mỉm cười thầm lặng

Chợt ngước nhìn trong khoé mắt rưng rưng...


Gieo chi sầu để nỗi nhớ bâng khuâng

Có giây phút chợt nất từng hơi thở

Sóng xô bờ, cát vàng xưa nặng nợ

Có vẻ như gần mà cứ ngỡ như xa…


Em là ai!?

Là trăng hay là gió!?

Cho con tim tôi tìm nơi ở trọ

Biết bao lời muốn ngỏ em ơi!

30.06.08

13 thg 6, 2008

Vịnh Con Nghêu


Quanh năm ẩn dật dưới làn rêu

Rỉ rả trong khe …nước thuỷ triều

Anh hùng hứng chí giơ tay móc

Mỹ nhân buồn dạ thọc que khều

Khép lại rong rêu đen lúng phúng

Bành ra hòn ngọc trắng lêu phêu

Đố hỏi anh em con gì ấy! ?

Nghêu!

DuyTuấn 13.06.08

11 thg 6, 2008

Entry for June 11, 2008

Có lẽ lần đầu viết 1 entry thật sự. Hồi giờ chỉ post thơ đã làm ở các diễn đàn. Nơi này chỉ một nửa là nhà mà đúng nghĩa chỉ nhà kho không hơn không kém.

Cho đến một hôm, căn nhà của mình sụp đổ, chỉ còn một đống hoang tàn lạnh lẽo. Nhà kho lúc đó lại là nhà, còn nhà trở thành bãi hoang. Bao nhiêu là công sức, bao nhiêu là tâm huyết, 4 năm gắn bó không phải là nhiều nhưng cũng không ít lắm...
Vậy mà nó sụp. Lần đầu tiên cảm giác nó không là nhà của mình, là một cái gì đó xa lạ. Nản, chán, bực bội, phiền muộn...là những từ chỉ cảm giác lúc này.
Sao vậy chứ! ?

Mình rút ra thế này: con gì có sự sống đều cần miếng ăn, nhưng con người khi kiếm ăn họ suy nghĩ làm sao để lần sau được ăn nữa. Còn đàn bò thì chỉ cần chỗ nào có cỏ, bất kể là giày cho đám cỏ đó không bao giờ mọc lại. Vì miếng ăn hôm nay mà quên cả ngày mai sao ? Bọn họ có phải là con người không? Cạn nghĩ.
Chán!

11.06.08

26 thg 5, 2008

Vào đời





Em dệt niềm mơ thuở bước đời
Thoáng đó giờ đây sang đôi mươi
Chân trời đại học đang vẫy gọi
Nhìn thấy tương lai rạng sáng ngời

Em bước ngỡ ngàng nơi xứ xa
Bốn năm đằng đẳng biệt quê nhà
Bạn xưa trường cũ giờ ly biệt
Ngẫm lại em cười những thoáng qua

Rồi học rồi thi, học lại thi…
Thời gian xô đuổi cuốn trôi đi
Bỗng một ngày kia em gặp lại
Người cũ quê xưa…một thoáng chi…

Người đó em yêu cũng đã lâu
Lúc bé con mà đâu biết đâu
Ừ bỗng người ta trong tầm với
Làm sao em bỏ những ngày sau…

Và thế là quen …thế là yêu
Đôi lúc nặng duyên...cũng đổ liều
Đôi lúc giật mình trong mơ ngủ
Chẳng biết rồi mai được bấy nhiêu…

Em mặc dòng đời cứ cuốn trôi
Học hành lận đận cũng đành thôi
Người ấy dần xa…rồi chia cách
Chỉ để quanh đời em lẻ loi…

Em giờ lận đận chuyện áo cơm
Làng cũ quê xưa chẳng muốn dòm
Đôi lúc ngồi buồn em chợt khóc
Nhớ thời hoa hé nụ vừa đơm….

* * *
Mười mấy năm rồi mới gặp nhau
Em cười trong khoé mắt rầu rầu
Kể chuyện ngày qua rồi bật khóc
Tôi chỉ vỗ về được mấy câu…

Còn đâu ngày cũ mới vào đời
Em gái bây giờ sang ba mươi
Thoáng nét phong trần in dáng áo
Ôi thôi qua nửa kiếp con người…


Câu chuyện có thật, và phổ biến với những em gái ra thành phố học…Những cám dỗ của đồng tiền, những sự sa ngã khi khi lần đầu tiên thoát khỏi sự quản lý của cha mẹ, những đam mê dục vọng thường thấy …rồi cuốn người ta đi vào vòng xoáy nghiệt ngã của chốn phồn hoa… Hy vọng các bạn các em đọc được bài này và hiểu mình phải làm những gì cho tương lai mai sau.